Câu hỏi: Tôi rất lo lắng khi con gái tôi đã học lớp 2 vẫn có thói quen mút tay. Con mút tay nhiều tới nỗi ngón cái bị biến dạng. Đặc biệt cứ khi ngủ là con lại tự động cho tay vào miệng. Khi bị mắng rằng đã lớn mà vẫn mút tay con lại khóc lóc nói rằng con cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Tôi lo lắng có khi nào con đang cảm thấy thiếu thốn tình cảm. Con có em nhỏ hơn 3 tuổi và sự thật là tôi đã dành sự quan tâm cho bé thứ hai nhiều hơn. Dù vậy tôi vẫn cố gắng thể hiện rằng mình yêu thương cả hai con như nhau, tuy nhiên con lớn cứ có cơ hội là đòi ôm ấp, thơm má tình cảm. Nếu không được như ý là bé lại giận dỗi khiến tôi mệt mỏi. Làm thế nào để sửa tính xấu này của con đây?

============================================

Điều bạn cần ghi nhớ đó là việc chấm dứt một hành động nào đó không hề dễ dàng như bố mẹ tưởng tượng. Điều này cũng không khác nào người nghiện thuốc mà bị cấm hút thuốc. Trẻ em không đủ ý chí mạnh mẽ như người lớn để nói một câu bỏ là bỏ được ngay. Việc bé dừng hành động mút tay cũng không hề dễ dàng và mất rất nhiều thời gian. Trong trường hợp này, tôi thường nhắn nhủ các bố mẹ 5 nguyên tắc cơ bản sau:

Bố mẹ không nên ép buộc con ngừng. Thay vào đó bố mẹ nên nhẹ nhàng nói với bé: “Bây giờ con cũng lớn hơn nhiều rồi, không cần mút tay nữa. Như lần trước con tạm biệt các bạn bỉm, bình sữa, đồ chơi của con hồi bé ấy, bây giờ con cũng bai bai bạn ngón tay đi nào”. Thay vì ép buộc, hãy khích lệ để bé tự từ bỏ thói quen đó.

Mỗi khi bé cho ngón tay vào miệng, bố mẹ hãy gợi ý cho bé thực hiện hành động khác. Bố mẹ hãy chơi cùng con, đưa cho con những đồ vật phải cầm bằng hai tay, như vậy bé sẽ tự động không cho tay vào miệng nữa. Bố mẹ cần thường xuyên tạo hứng thú cho bé và chơi với bé nhiều thì tự nhiên bé sẽ bớt mút tay. Đối với các bé mút tay khi đi ngủ, sẽ rất hiệu quả nếu cho bé ôm một con búp bê lớn. Trước khi đi vào giấc ngủ, các bé thường cảm thấy bất an và mút tay nhiều. Khi đó nếu để bé ôm một con búp bê lớn, bé sẽ bớt lo lắng và vì phải ôm bạn búp bê bằng hai tay nên về mặt vật lý, hành động mút tay cũng khó có thể diễn ra.

Có những bé không muốn nhưng vẫn vô thức cho tay vào miệng. Bố mẹ nên nói với bé rằng rất khó để không mút tay nữa và bố mẹ sẽ giúp con. Hãy coi đó là bí mật riêng giữa hai người và mỗi khi bé định cho tay vào miệng, bố mẹ lại ra tín hiệu báo cho bé biết. Mẹ sẽ nhắc khéo bé bằng dấu hiệu như đưa tay lên mũi, ho khẽ hoặc chạm tay vào vai. Khi đó bé sẽ không cảm thấy xấu hổ mà còn công nhận hành động của mình và dần dần tự bỏ thói quen này. Nếu bé đồng ý, mẹ có thể áp dụng thêm một cách khác nữa là bôi một loại chất có mùi nào đó như dấm lên móng tay của bé.

Thay vì bố mẹ tự nói, hãy nhờ người khác khuyên con không nên mút tay nữa. Đầu tiên hãy tìm tới người có “quyền uy”. Bố mẹ có thể nhờ bác sĩ khoa nhi hoặc bác sĩ nha khoa giải thích với bé về những tác hại của hành động mút tay. Có thể bé sẽ không chịu nghe mẹ nhưng lại dễ dàng nghe lời khuyên của người có quyền uy khác. Thêm vào đó, khi được nghe những lời động viên như “Con đã lớn rồi, bây giờ không cần mút tay nữa, đúng không nào?” thì sẽ càng có hiệu quả rõ rệt hơn.

Có thể nhờ đến sự trợ giúp từ các bạn của bé. Để bé được ngủ bên cạnh các bạn không có thói quen mút tay khi đi ngủ. Khi đó, người bạn chỉ cần nói rằng “Này, bây giờ mà cậu vẫn còn mút tay sao?” thì thói quen khó bỏ đó của bé sẽ biến mất trong nháy mắt.

Thay vì thúc ép con, có rất nhiều bố mẹ chỉ trong vài tháng áp dụng phương pháp trên đã giúp con tự từ bỏ dứt điểm thói quen này. Dù ở trong tình huống nào cũng không được cười nhạo hoặc trêu chọc bé. Bố mẹ phải luôn động viên, giúp đỡ tích cực thì con mới nhanh chóng bỏ được thói quen xấu mà không xuất hiện bất kỳ tác dụng phụ nào. Chỉ trích, đánh mắng có thể khiến bé bỏ được hành động mút tay nhưng nếu quá trình này để lại những tổn thương tới lòng tự trọng của bé thì cũng chẳng có ích lợi gì.

(Nguồn: Con chúng ta không sao đâu)